
Sau khi chuẩn bị lộ trình, chốn ở từ Bắc vô Nam, là mình bắt đầu xem tới vé máy bay. Bạn bảo dùng hãng Tàu, Đài Loan, Hongkong, Nhật Bản etc... mình đều lắc đầu. Mình chọn Việt Nam Airlines (VNA) đắt một tí mà bay thẳng, hình như chỉ có 17 tiếng là về đến Sài Gòn, với lại mình cũng muốn biết cách sắp xếp trang trí phục vụ, con người của VNA.
Mình bay từ bờ Đông Hoa Kỳ sang bờ Tây, thăm lại thành phố San Francisco 2 giờ, lòng vòng dùng bữa tối rồi quay lại phi trường, chuyến bay VNA xuất phát từ SFO lúc 9:30 tối, sẽ đến Tân Sơn Nhất lúc 5:00 giờ sáng.
Có một điều mình rất ngạc nhiên khi đặt vé là sân bay Tân Sơn Nhất vẫn mang tên Sài Gòn (SGN), thế mới hay , cho dù Sài Gòng bị đổi tên sang TPHCM nhưng Quốc Tế vẫn giữ tên xưa.
Mời bạn xem vài tấm hình lưu niệm của mình
mình lái xe ghé lại thăm thành phố San Francisco trong vài giờ
Phong cảnh dọc theo các bến đặc biệt là Pier 9 , xuống cấp trầm trọng. Tại sao vậy nhỉ? Những tiệm ăn nổi tiếng mình ghé chân lúc trước nay đóng cửa im lìm, vài chiếc bàn ghế chỏng chơ. Ngay cả tiệm bánh mì nổi tiếng nơi đây cũng đóng cửa nốt.
Có phải chăng họ đógn từ dạo cô vi nổi lên? Và đến giờ họ gượng lên không nổi nữa bởi sưu cao thuế nặng, bởi những lũ cô hồn đập phá, bọn trộm cướp nổi lên như rươi chăng?
Thật sự tâm trạng mình rất buồn, buồn đến nỗi không muốn mua giúp những người Mễ nghèo khi họ chào mời những khúc xúc xích nướng kèm theo ít ớt chuông hành tây nướng
Những người Mễ bán xúc xích nướng trên những chiếc máy di động vuông vuông này xuất hiện từ khi nào trên con đường phố biển này. Nhớ 10 năm về trước mình không hề thấy những chiếc xe đẩy và bán những món đồ như vậy
Thành phố San Francisco chỉ còn là lớp hào nhoáng bên ngoài, còn bên trong thấy buồn làm sao
mình đứng bên bờ cát gần cây cầu vàng chụp vô thành phố San Francisco
Chụp ra biển

Biển vắng. Cách đây gần 10 năm, lần đầu mình ghé thăm San Francisco, tâm trạng vui khôn tả , thăm hầu hết những điểm nổi tiếng, hồi đó nơi đây rất đông du khách, phải chen chân, nhường cho nhau mới đi qua khỏi giòng người ngược chiều. Còn bây giờ tháng 5, 2025 dưới chân cầu vàng thật vắng



Ngày hôm ấy dân đạo Hồi khá đông họ picnic ngay trên bờ cát
Dạo biển xong, lái xe về trả, lên tàu monorail để vô phi trường . Trời chập choạng tối, thấy buồn trong lòng vì San Francisco không còn giống như ngày xưa nữa
mình đã vô bên trong phi trường

Dáo dác đi tìm quầy Việt Name Airlines. Lần đầu trong đời mình đi máy bay với toàn là người Việt, mình đã bắt đầu thấy những điều rất lạ từ nơi này

vì mình không sống chung đụng với người Việt nên không biết nhiều, khi đứng ở phi trường SF, cách hành xử, ăn nói trang diện của những người ở Mỹ lâu rất khác với những người chắc có lẽ mới qua sau này.
mình bay đường dài không bao giờ xem phim, nghe nhạc hay đọc sách, chỉ lâu lâu bật màn hình lên xem mình đã và đang đến điểm nào ở dưới kia .
Bạn có thấy sọc đỏ trong tấm hình trên không ? Đó là đường phân chia giờ ngày & đêm trên thế giới (60 * 6 )/ 15 = 24 😊
Trên bản đồ, họ vẫn viết là East China Sea, chứ họ không viết Biển Đông , thấy buồn. Những năm qua, dân lên tiếng, nghe đâu đưa ra "trọng tài quốc tế", vậy mà cũng chẳng ai làm gì nước tàu.

mình không ăn cả hai phần suất ăn tối & suất ăn sáng, vì mùi thức ăn làm mình mệt. Nếu họ cho 1 ly trà gừng nóng, mình sẽ thích hơn, nhưng họ không có. Hai phần thức ăn này mình giữ lại, mang theo
phi cơ đi ngang qua Cam Ranh, Bảo Lộc.
ngang qua Thủ Dầu Một
phi cơ sắp hạ cánh

Trên không phận Việt Nam
Chuyến bay từ Việt Nam Airlines từ San Francisco đến Tân Sơn Nhất rất đúng giờ. Chiêu tiếp viên đẹp, cao, phục vụ ân cần, lịch sự, nhỏ nhẹ, đối thoại bằng Anh ngữ rất trôi chảy. Chuyến bay đầy khách. Khi chúng tôi đến gần bầu trời Sài Gòn, chiêu tiếp viên đánh thức hành khách dậy và phục vụ khăn hấp nước nóng, lau mặt cho tỉnh ngủ trước khi thông báo tất cả ngồi yên để đáp xuống.
Khi đang lượn trên không phận Sài Gòn, lần đầu trong đời mình nhìn từ trên cao, trời vẫn còn tối, 5 giờ sáng mà Sài Gòn trông như còn đang say giấc, ánh đèn màu lung linh huyền ảo muôn nơi. Sài Gòn Đẹp Lắm, Sài Gòn Ơi, Sài Gòn Ơi !
Cảnh Sài Gòn lúc 5 giờ sáng mình quay từ trên cao. Bạn xem cho vui nhé
Ông phi công trưởng cho tàu đáp rất êm, rất nhẹ, hành khách ra khỏi tàu cũng rất nhanh trong vòng khoảng 30 phút với cả đoàn hơn 400 người đã đến cửa "hải quan" (chuyến tàu 1 hàng 10 ghế, hàng cuối cùng là số 42 hay 45 gì đó, chưa tính bussiness rows).
Qua cửa kiểm soát "hải quan" ...
Hình như có chiếc tàu nào đó đã đến trước tàu của mình, số người đứgn chờ soát hộ chiếu độ khoảng 20 người, và thêm đoàn người từ tàu mình nữa. Vậy mà chỉ có mỗi một ông công an (tạm dùng chữ này vì mình hông biết chữ nào khác) đứng soát hộ chiếu. Ôn nhìn lên từ từ, nhìn xuống từ từ, nhìn mặt từ từ, thứ gì cũng từ từ trong khi đoàn người rồng rắn mỗi phút mỗi dồn lên vì lúc đó đã có nhiều đoàn người đến từ các tàu khác, tiếng Nhật, tiếng Hàn, đủ thứ tiếng ở đàng sau mình, và nhất là tiếng Tàu là cao âm và ồn ào nhất...
Vụ hải quan từ từ này nhắc nhớ hơn 10 năm về trước mình cũng đã gặp qua tại phi trường DeGaulle bên Paris, vì ai cũng đi biểu tình nên chỉ có duy nhất 1 ông cảnh sát soát hộ chiếu làm mình trễ chuyến tàu... Và sáng hôm đó tại Tân Sơn Nhất mình cũng có tâm trạng như vậy.
Như mình đã lên lịch là tham quan từ Bắc vào Nam, rồi từ Sài Gòn mới đi về Mỹ cho tiện đường bay. Vì vậy mình có vé chuyển tiếp từ Tân Sơn Nhất về Nội Bài, mình đã tính cách nhau 4 giờ giữa Việt Nam Airlines đáp xuống và Việt Jet bay lên. Thế mà ông hải quan cứ từ từ... Thôi, kỳ này là trễ chuyến ViệtJet 9:30 sáng là cái chắc.
Đúng thật. Khi tàu VNA đáp xuống là trời còn tối, mà khi bước ra khỏi cửa hải quan là bà con đã làm ăn rần rần, xe cộ tấp nập, còi bóp inh ỏi. Thêm nữa, mình cứ tưởng là sân bay cho Quốc Tế và Nội Địa là nằm chung với nhau, ai dè, hai cái nằm hai nơi... Mình lại hỏi thăm nhân viên phục vụ chỉ dẫn, người thì bảo ... phải ra khỏi đây rồi rẽ phải, người thì bảo rẽ trái... Tất cả mọi thứ hỗn độn vô cùng... thêm tiếng Việt mình nói họ nghe hông rõ , anh Năm thì càng ngọng hơn , ổng hổng dám nói tiếng Việt, mỗi khi ảnh mở miệng là cứ cho ra từng tiếng một... nghe mệt luôn...
Chưa kể là mình đi du lịch như Tây ba lô, chỉ có mỗi cái vali nhỏ và backpack, đơn giản thôi. Vậy mà kéo chiếc vali đó chạy qua chạy lại chạy tới chạy lui mệt muốn xỉu vì... trời Sài Gòn nóng quá , không khí ngột ngạt hông thở nổi, thêm cái nắng như thiêu như đốt, lại thêm lo lắng là trễ chuyến tàu ViêtJet...
Cuối cùng tới phần phi trường nội địa... Ủa, dân ở đây đi tàu bay mà sao giống như đi xe đò... Người thì mang ràng bánh tráng, người thì cột dây trái mít mang lủng lẳng trên lưng , người thì mang cá, mang tôm, người thì mang sầu riêng... Mèn ơi, đi tàu bay mà carry-on mấy món này lên tàu thì thiệt là ... lần đầu em mới thấy :). Nếu hồi đó mà mình không lo lắng nhiều thì mình sẽ cười nứt bụng vì mấy vụ này ... :)
Khi mình tới gặp nhân viên VietJet, toàn những nhân viên rất trẻ giống như học sinh highschool, nhỏ nhắn, họ nhìn vô vé của mình rồi nói.... Tên của chị trên vé không giống tên trên passport. mình was shocked.
- What do you mean?
- Tên lót của chị trên Passport/ Visa là đầy đủ, còn tên trên vé là chỉ có 1 từ viết tắt.
Nghe vậy là mình biết the troubles coming.
Mình hỏi: Thế thì làm sao để đổi ?
À, chị lại quầy đàng kia (nằm bên cửa ra vào sân nội địa) bảo họ sửa tên cho chị, rồi lại đây.
Mình lại cửa sổ đó, hai cô kiếm chuyện đủ thứ, rồi kêu trả bằng tiền mặt. Mạ ơi, làm sao con hiểu và đếm được tiền Việt, họ nói triệu triệu gì đó ... vậy là mình xìa hết xấp tiền ra qua khung cửa sổ nhỏ, muốn rút tờ nào thì rút ...
May phước là trước khi đi Mạ có bảo mang tiền Việt theo phòng thân. Mình có đến nhà bank lớn của Mỹ, JP Morgan Chase hỏi mua tiền Đồng , nhưng họ bảo, họ không mua bán tiền Việt Nam, nhưng họ có bán tiền Phi Luật Tân (nghe mà tủi thân ) ... Mạ còn gọi cô Cháu Dâu mang tiền đến sân bay Tân Sơn Nhất cho mình sẵn nhờ chị mang hai tô Mì Quảng và nước nấu cho mình. Mèn ơi, mình lớn rồi, đi chơi ở Việt Nam, mà Mạ cũng lo cho mình bị đói khát. Thương Mạ quá nhưng mình gạt vụ gặp chị ấy với phần ăn uống phiền phức tại sân bay trong khi mình chuyển tàu...
Sau khi sửa tên, trả tiền mặt xong. Rồi lại quầy check-in , mi`nh còn chỉ có 30 phút nữa thôi, chắc có lẽ sẽ kịp chuyến bay. Bên trong phần nội địa đang nóng như lò lửa. Mấy cô nhỏ lại bắt cân, hình như chỉ cho mang theo 7 kg, nếu hơn phải trả tiền thêm...
Riêng đôi giày leo núi của Anh Năm đã mấy ký rồi, nặng như đá, phần mình thì cái laptop và Nikon camera to, vali nhỏ, trêm cái backpack... Lại trả tiền mặt... Lại ra khỏi hàng... Lại sắp xếp lại để gửi đi... Lại xếp hàng... Chỉ nhiêu đó thôi là tàu bay của mình 11:30am đã bay rồi... Bực mình quá !
Lại phải đến quầy sửa tên, giờ lại phải sửa vé cho chuyến khác, lại phải trả thêm... Tất tất đều thanh toán bằng tiền mặt.
Cuối cùng rồi thì mình cũng vô phòng đợi ngồi, 2 giờ chiều, bụng đói meo đã hai ngày không ăn rồi, may phước mình gói theo hai phần thức ăn từ VietNam Airlines nên giờ có nhâm nhi chút đỉnh. Mình có tí thời gian nhìn quanh sân bay nội địa Việt Nam thật lạ và rất Việt Nam .
Mình đang bên trong VietJet nhìn xuống Sài Gòn . Giờ mới thấy rõ Mật Độ Dân Cư nơi đây nhìn muốn nghẹt thở ...

Mình đang rời xa dần Thành Phố Sài Gòn
Đã đáp xuống phi trường Nội Bài, VietJet không có cửa , chắc có lẽ vậy mà vé của nó rẻ hơn

xe bus đón khách từ bên trong phi trường

bên trong phi trường Nội Bài - nơi pickup baggage
Trang phục của tiếp đãi viên VietJet nhìn trẻ trung hoạt bát hơn. Mình để ý họ không đi ngang mà lúc nào cũng xếp thẳng hàng để đi như vậy . Trông đẹp mắt và trật tự !
Mời bạn xem tiếp 👉
Mời bạn xem lại 👉 Chuyến thăm Việt Nam đầu tiên trong đời
No comments:
Post a Comment